B2 THPT Dĩ An- Cộng Đồng Online Bình Dương
Hãy Đăng kí thành viên nha các bạn
Diễn Đàn Vân Đồn
B2 THPT Dĩ An- Cộng Đồng Online Bình Dương

B2 THPT Dĩ An - Cộng Đồng Online Bình Dương

  • Style 1
  • Style 2
  • Style 3
  • Style 4
  • Style 5
  • Style 6
  • Style 7
  • Style 8
  • Style 9
  • Style 10
  • Style 11
  • Style 12

  • Tùy chọn
    Vui lòng nhập 1 link ảnh làm nền

    Đồng ÝThoát
    Đang tải dữ liệu
    Latest topics

    by long_nz
    28/6/2016, 10:00 am 

    by ANH ĐÀO
    20/5/2014, 5:20 pm 

    by 32ngocthanh
    5/12/2012, 8:20 pm 

    by nh0c_admin
    7/10/2012, 12:40 pm 

    by hoanhungnho
    13/7/2012, 11:44 pm 

    by nh0c_admin
    24/3/2012, 12:13 pm 

    by nh0c_admin
    19/1/2012, 6:38 pm 

    by hoanhungnho
    11/1/2012, 6:43 pm 

    by Dũng
    3/12/2011, 11:51 am 

    Khách viếng thăm
    27/11/2011, 4:50 pm 

    by nh0c_admin
    13/10/2011, 11:13 am 

    by nh0c_admin
    13/10/2011, 10:49 am 

    Thống Kê
    Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

    Không

    Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 11 người, vào ngày 22/12/2013, 6:47 am
    Statistics
    Diễn Đàn hiện có 130 thành viên
    Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: pulldog

    Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 716 in 288 subjects
        
    CÔNG CỤ TÌM KIẾM



    TÌM KIẾM THEO


    RechercherTìm kiếm nâng cao...
    KHUNG ĐĂNG NHẬP

    Tài khoản:
    Mật khẩu:
    Đăng nhập tự động:

    :: Quên mật khẩu

    Share|

    phần kế cuối nak

    Go down 

    Binh nhất


    Tổng số bài gửi : 21
    Reputation : 2288
    Reputation : 2
    Join date : 05/11/2010
    Age : 22
    Đến từ : An Bình, Dĩ An, Bình Dương

    Xem lý lịch thành viên  

    Thời gian viết bài18/3/2011, 4:06 pm
    » Status:

    - Chẳng là em chưa có bằng lái, mà phải đi qua quận 7 mua đồ, nên em mượn bằng và cavet xe của nó, em quên mất, hihi…
    - …
    Cuộc nói chuyện cứ thế rôm rả, khoảng cách dần bị thu hẹp lại. Những tia nắng bắt đầu gay gắt hơn, và gió đã không còn rít đều đặn nữa, đã quá 11h mà tôi còn một đống bài tập chưa làm, từ giã anh mà trong lòng thẹn thùng và nuối tiếc, tôi bước vội đi mà từng bước chân cứ như lùi về phía sau, để rồi thu lại một câu nói giải tỏa nỗi bứt rứt và để tôi an tâm ra về.
    - Mình là bạn chứ Lan ?
    - Dạ, có gì phone cho em nha !!!
    Tôi vụt đi trong tích tắc , để lại anh bên tách cà phê còn dang dở, nhưng chắc chắn một điều là: chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau???
    Những gì để quen biết một ai đó là rất đơn giản, cũng đơn giản như câu chuyện của anh và tôi bên tách cà phê trong buổi đầu gặp mặt. Cũng thường hay nhắn tin và lời nói không còn dè dặt như trước nữa, anh chia sẻ với tôi về những chuyện buồn vui anh có, còn tôi thì chia sẻ mớ bài tập khó hiểu mà cái năm cuối cấp bắt tôi phải chú tâm học hành, anh là sinh viên năm 2 Nhạc Viện Tp.HCM, anh rất giỏi và chính anh là gia sư số 1 giúp tôi giải quyết chúng.
    Mùa Noel, đường Sài Gòn giăng đầy dây điện đủ màu sắc, những cây thông được trang trí thêm những tấm thiệp chúc mừng, những quả châu óng ánh làm cho nó thêm nổi bật giữa màn đêm. Pha với tiếng gió rít lạnh lẽo là lời những bài hát Giáng Sinh vui nhộn: “ I wanna wish you a merry christmas…”, nghe như có ai đó vừa thì thầm bên tai những lời rót mật, vừa kêu gào thảm thiết đâu đó. Tôi ngồi xuống một ghế đá trống ven đường, trời đông Sài Gòn thật khó tả, nó cứ buốt lạnh bên ngoài, và xé dần tâm hồn bên trong, đường phố thật nhộn nhịp người qua kẻ lại mà sao tôi lại thấy một nỗi cô đơn trống trải và buồn rười rượi, tôi ôm đôi chân co ro vì lạnh, “ sao mình giống như nhân vật trong lời bài hát nhạc chuông của mình quá” , tôi cười gượng và tự an ủi để động viên chính mình.
    Ngày Giáng Sinh cũng đến, nhìn dòng người nô nức ra đường càng làm tôi thêm nôn nao và càng buồn chán, nhưng rồi anh đã nhắn tin cho tôi chỉ với 5 chữ: “ đi chơi với anh nhé!”, đã làm thay đổi tâm trạng tôi ngay tức khắc. Tôi diện bộ đồ thật đẹp và chờ anh đến đón, hôm nay, anh mặc chiếc quần kaki nâu, rất phù hợp với tông màu sữa điểm tô thêm chút đen của chiếc áo, làm tôi chợt liên tưởng đến những ly kem tuổi teen mà những buổi tan học tôi vẫn hay cùng đám bạn nhâm nhi trò chuyện.
    - Chờ gì nữa, lên xe đi em!
    Tôi bước lên xe với vẻ ngượng ngùng và xấu hổ, vì tôi biết, nãy giờ anh đã biết tôi đang nhìn anh chăm chú, nhưng rồi tôi chợt cười thầm thật nhẹ, anh nào biết tôi đang nhìn về những ly kem cacao sữa…
    Ngồi sau xe, tôi mới thấy lạnh hơn bao giờ hết, như có trăm ngàn con dao đâm vào da thịt, những cơn gió như được tiếp thêm sức mạnh để rồi sẵn sàng sát thương bất kì ai đi ngang qua. Tôi không chịu nổi nữa nên đã quàng tay ôm lấy anh để vơi bớt phần nào cái lạnh chết người ấy, mùi hương thoang thoảng nam tính từ anh toát ra làm tôi lặng đi và quên hẳn cái lạnh đang rình rập đâu đó, hẳn là do sự bảo vệ vô hình anh mang lại cho tôi.
    Trang 1 trong tổng số 1 trang

    Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết



    Auto Login
    Chat VĐS [Off] - Online [?] Away [?]
    Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog